Những bài thơ Thiền hay, thẫm đẫm cảm ngộ kiếp nhân sinh (p2)

0
63

Thơ Thiền là thể loại thơ do người tu luyện viết trong quá trình giác ngộ về giáo lý nhà Phật, hoặc Đạo. Dưới đây chúng tôi xin gửi một số bài tổng hợp về Thơ Thiền.

Tiếp theo Phần I

Tu đạo dời xa chuyện trần thế

Ta nhớ chiều thu ấy lạnh lùng
Lá rơi xào xạc buồn mông lung
Người xưa đã khuất như làn gió
Còn trái tim phai chút mặn nồngNhân duyên đã hết còn vang bóng
Thăm thẳm trời xưa cặp má hồng
Tu đạo để quên chuyện thuở trước
Tình duyên trở về với dòng sông

Nam Minh

Lợi danh thoảng nhẹ tựa mây khói

Lợi danh

Bao nhiêu yêu thương thời bong bóng
Nhân duyên trần thế ai biết chăng?
Đời người giống như là quán trọ
Tá túc vài hôm phút chạnh lòng

Quanh năm quay cuồng với cuộc sống
Danh lợi làm ta hạnh phúc không?
Đêm khuya nghe gió thổi ngõ vắng
Ngẫm lại đời người buồn mông lung

Duyên đến duyên đi định sẵn rồi
Chỉ cần tâm thiện sẽ an vui
Lợi danh thoảng nhẹ như mây khói
Tự tại thong dong với nụ cười

Nam Minh

Đời người trôi qua trong chớp mắt

Thân xác mươi năm là sẽ tan
Linh hồn vạn tuổi chẳng phai tàn
Người xưa hướng tới điều vĩnh cửu
Người nay dùng xác này hân hoan

Thiên đường ko có trên mặt đất
Chỉ là con người lừa dối nhau
Ai ai cũng đều thấm đau khổ
Hạnh phúc chỉ là tranh nhạt màu

Nơi cõi hồng trần ai có biết
Năm xưa sinh mệnh rất huy hoàng
Trải qua bao kiếp người biến đổi
Mà rớt xuống đây, buồn mênh mang

Đời người trôi qua trong chớp mắt
Buồn vui thế gian được mấy khi
Đường về trễ nải bao năm tháng
Đến khi chuyển thế còn lại gì!

Nam Minh

Lưu lại nhân gian mấy nghìn năm

Thế gian ai cũng là như thế
Vui quá chốn đây quên đường về
Vẫy vùng trong bùn nhưng không biết
Đã quên rực rỡ chốn hồn quê

Lưu lại nhân gian mấy nghìn năm
Yêu ghét giận hờn như bóng trăng
Thiên Pháp vĩ đại của sinh mệnh
Phật quang phổ chiếu sáng vĩnh hằng

Sứ mệnh của mình, nay đã tỏ
Thệ ước vạn năm đến lúc rồi
Chữ tình nhiều kiếp bao duyên nợ
Cũng chỉ như nước chảy bèo trôi

Ta đứng nhìn theo phương trời xa
Duyên định nghìn năm chớp mắt qua
Cuộc đời từ nay thay đổi khác
Nhẹ duyên trần thế trở về nhà

Nam Minh

Tĩnh lặng chốn trần thế

Tĩnh lặng chốn trần thế
Nhân gian- đám bụi hồng
Vị Phật khẽ rơi lệ
Đời người buồn mênh mông

Đời người thật ngắn ngủi
Quên lãng trong luân hồi
Kiếp này hay kiếp trước
Buồn như nhau mà thôi

Những người thân kiếp trước
Kiếp này đã quên rồi
luân hồi bao cay đắng
Mau chóng trở về trời

Đường về những ma nạn
Vững bước đại đạo hành
Gian truân chí không nản
Viên mãn tuổi thanh xuân

Nam Minh

Lạc bước cõi hồng trần

Lạc bước nơi cõi trần
Đã quên chính bản thân
Kiếp này qua kiếp khác
Yêu, ghét, hận, si, sân

Quê nhưng cũ của mình
Thật mỹ diệu vô cùng
Chúng sinh chờ mòn mỏi
Trong lệ dài lung linh

Ta trong cõi vô minh
Quên thệ ước của mình
Mê mờ nơi cõi tục
Lợi sắc cùng hư vinh

Nam Minh

Sóng vỗ trường giang

Bao nhiêu yêu thương thời bong bóng
Nhân duyên trần thế ai biết chăng?
Đời người giống như là quán trọ
Tá túc vài hôm phút chạnh lòng

Gió lạnh, màn đêm, tiếng dế kêu
Một mình lặng lẽ trong đêm thâu
Cô đơn nặng gánh người tu sĩ
Sóng vỗ trường giang mấy kiếp sầu

Thời gian trôi qua như giọt nước
Đầy cả tháng năm, đầy oán ai
Vui buồn có khi nào biết trước
Nay vui – mai cỏ mọc u hoài

Gió lạnh, mây bay về cuối phố
Nhân gian bụi phủ mấy tầng không
Ngồi tĩnh lặng nghe từng giọt nước
Quê cũ nghìn xa bỗng chạnh lòng

Nam Minh

Phản Bổn Quy Chân

Quẩn quanh vòng danh lợi
Bao toan tính nhọc nhằn
Mai sau tàn hơi thở
Mang gì ngoài xác thân?

Những hơn thua được mất
Thoảng qua như mây trời
Oán ân đời chồng chất
Trả khi nào cho vơi.

Sống theo Chân Thiện Nhẫn
Vạn dữ cũng hóa lành
Đường về hoa khai nở
Mau “Phản Bổn Quy Chân “

Kim Thoa

Chân tu Đại Pháp

Tôi ở đằng đông khi nắng lên
Có đồi hoa dại… cánh hoa mềm
Dã Quỳ cứ cuối thu là nở
Để báo mùa xuân đang đến bên

Bạn ở nơi nào quanh chốn đây ?
Ngày xưa hẹn ước đến nơi này
Chân tu Đại Pháp… mang lời nguyện
Đánh thức người đời đang giấc say !

Đã trải bao mùa gió tuyết sương
Mưa qua nắng lại khắp con đường
Vững vững kiên trì không ngại khổ
Vén áng mây mờ trông cố hương

Kim Thoa

Gợi Thiền

Mưa xa tiếp nối mưa gần
Mưa bay thong thả trắng ngần tự do
Đồng xanh thêm những cánh cò
Như tranh thủy mặc hư vô gợi thiền

Từ ta chơi với thiên nhiên
Khu vườn nho nhỏ rất nên thơ này
Cỏ cây coi thế mà hay
Đã thơm cuộc sống lại say tình người

Bụi mưa bay khắp đất trời
Vào trong lòng nữa như lời ca dao
Đã nghe hương vị ngọt ngào
Đến từ hoa lá ướp vào hồn thơ.

Như Anh

Luân hồi bao nhiêu kiếp, đến khi nào thoát mê?

Những ngày tháng năm ấy
Cười duyên dưới nắng vàng
Nhưng giờ ngồi ngẫm lại
Chỉ còn buồn mênh mang

Đời người thật ngắn quá
Đi đâu và về đâu
Rồi một ngày lỡ bước
Đã không thể quay đầu

Thân người không dễ đắc
Ngàn năm chỉ một lần
Luân hồi bao nhiêu kiếp
Đến khi nào thoát mê?

Nam Minh

Dạo bước cõi hồng trần

Ước mơ tan theo gió
Hoài bão nhòe hư không
Ta là một tiên khách
Dạo bước cõi hồng trần

Đường về nơi thiên thượng
Hỏi có ai tỏ tường?
Nhân gian chỉ như mộng
Ân oán và yêu thương

Vinh nhục nơi cõi đời
Chỉ là mây khói thôi
Tĩnh tại lòng tu đạo
Phật quang chiếu rạng ngời

Nam Minh

Tạm nghỉ chân nơi quán trọ trần gian

Bể trần bụi đất lấm lem
Gió sương khổ nạn chất lên thân tàn
Mong đi về ánh hào quang
Theo Chân Thiện Nhẫn soi đường chúng sinh


Gian nan đến mấy cũng cười
Mặc dù nước mắt cũng rơi đôi lần
Trần gian quán trọ nghỉ chân
Mai rời đi vội có khuân được gì?

Kim Thoa

Trôi trong niềm yêu thương

sinh nhật

Lắng hồn trong như sáng,
Bao tròn quanh hạt sương,
Cả một bầu mát rượi,
Long lanh niềm yêu thương…

Xin gửi vào vũ trụ,
Phần thánh khiết nhẹ nhàng,
Những nỗi buồn rười rượi,
Như lá rơi nhẹ nhàng,
Như nắng thu vời vợi,
Đưa ta về mênh mang…

Giọt sương cong ngời ngợi,
Ta ngồi trong nắng vàng..
Trong tinh khiết vũ trụ,
Chẳng hoài niệm lang thang…

Ta giã từ vụng dại,
Ta giã từ hỗn mang,
Tiếng ầu ơ vọng lại,
Lời Mẹ ngời vô thanh..

Ôm giọt sương tròn mãi,
Trong nắng vàng không phai..
Ôm tuổi thơ còn mãi,
Ta trôi về tương lai…

Anh Vũ

Thệ ước chư thần trong cõi mê…

Thệ ước...

Hồng trần danh lợi quấn quanh người
Tranh đấu ngược xuôi chẳng thể cười
Một ngày bỗng tỏ duyên trần thế
Buông bỏ lợi danh, cầu đạo Trời

Nhân gian thịnh suy nghìn năm nay
Thế đạo hưng vong, có ai hay?
Đời người sinh ra thời mạt kiếp
Chỉ để tu lên thoát cõi này

Tiếng vọng ngàn xưa vang vọng về
Thệ ước của thần nơi cõi mê
Cát bụi phủ mình không lùi bước
Cứu độ chúng sinh – vang lời thề

Gian nan khổ ải nào chưa trải?
Gió tuyết, mưa sa, đâu có hề!
Bạc đầu bởi sương rơi buổi sớm
Vững bước, tinh tấn phá cõi mê

Nam Minh

Âm thanh mỹ diệu

Đêm khuya tĩnh lặng trăng mờ tỏ
Vơ vẩn suy tư chuyện cuộc đời
Tử sinh được mất là quy luật
Hà cớ gì tranh đấu tả tơi?

Trần đời có mấy ai thấu hiểu
Danh lợi sẽ qua như chợ chiều
Đến khi ngẫm lại thì đã hết
Chỉ còn lại bến cạn cô liêu

Đêm nay tư tưởng không còn loạn
Bởi đắm chìm trong tiếng nhạc thiền
Âm thanh mỹ diệu từ thiên thượng
Đưa kẻ phàm trần thăm cõi tiên.

Kim Thoa, Nam Minh

Tiên giới nơi đâu mới là nhà?

Một con đường nhỏ chạy uốn khúc
Hai bên đồng lúa mọc xanh rì
Xa xa bóng cây ngôi nhà nhỏ
Cụ già cắt cỏ lặng lẽ đi

Có loài hoa trắng nở cuối mùa
Mong manh sương sớm tỏa hương xưa
Gió đông cuộc đời thổi tê tái
Mèo con ngoan ngủ thuở ban trưa

Mình ta lặng lẽ trong buổi chiều
Nhớ lại những nỗi niềm thương yêu
Những gì đã qua như giấc mộng
Cuộc sống chỉ là để lãng quên

Tiên giới nơi đâu mới là nhà?
Trở về thật khó, vì đường xa
Bao tâm chấp trước khó buông bỏ
Quê cũ chỉ là mộng đã qua?

Nam Minh

Trăm năm trong cuộc đảo điên

Bụi đường nhuộm đỏ tháng giêng
Giọt sương tan biến giữa triền đồi xa
Tương lai là lối về nhà
Ngoảnh đầu nhìn lại đã qua ưu phiền.

Trăm năm trong cuộc đảo điên
Khóc cười đau khổ buồn nghiêng nét ngài
Nay tan mai hợp… chờ ai
Người đi người ở ngắn dài giọt đau

Thời gian nước chảy qua cầu
Phong sương nhuộm trắng mái đầu ngộ ra
Kiếp nhân sinh cõi ta bà
Là trong bể khổ thoát ra lại vào

Mây ngàn gió núi đuổi nhau
Cõi trần rực rỡ sắc màu mà sao
Lòng đau đáu nhớ cồn cào
Cố hương ơi biết khi nào về thăm.

Kim Thoa

Trong cõi trần ai đầy đau khổ

Cố hương nơi vợi vời xa
Nhớ về tim nhói lệ nhòa ..lòng đau
Rời xa tưởng chẳng bao lâu
Ai ngờ chuyển thế chìm sâu cõi trần.

Chập chùng núi… đỉnh phù vân
Dọc ngang thành quách cung đình xa hoa
Nghê thường áo lụa thướt tha
Tiên thiên nhạc khúc gảy ra mê người.

đau đáu
Nghê thường áo lụa thướt tha, tiên thiên nhạc khúc gảy ra mê người. (Ảnh: Shenyun)

Trong xanh suối chảy bên trời
Núi non hùng vĩ mây trôi nhẹ nhàng
Nói cười ngôn ngữ trời ban
Ẩn sâu tâm ý nội hàm uyên thâm.

Trải qua mưa gió thăng trầm
Lòng đau đáu nhớ muốn thăm… nhưng đành
Bước đường sương tuyết gập gềnh
Thần Châu mảnh đất xứng danh thiên đường

Kim Thoa.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây