Những bài thơ hay về tình cảm gia đình ruột thịt sâu nặng

0
84

Tình cảm gia đình luôn là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Để nuôi con khôn lớn, cha mẹ đã phải tốn bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, và bao điều không nói lên lời. Con à! Hãy khôn lớn, thành người có ích cho gia đình và xã hội!

Nỗi lòng người mẹ kế

Tấm ơi,
Dì may cho con chiếc yếm đào đây
Con mặc vào lúc đi hội nhé
Còn đây là manh áo dì mới vá
Con mặc vào những lúc chăn trâu.

Tội cho con mới tí tuổi đầu
Mồ côi cha lại còn mồ côi mẹ
Dì thương con nhưng vẫn là mẹ kế
Không thể nào xoa hết nỗi con đau.

Mừng cho con lọt được chốn cung lầu
Vinh hoa lắm nhưng cũng điên đảo lắm
Con hãy nhớ con là cái Tấm
Lớn lên từ cuốc bẫm cày sâu.

Con ơi con, đây là những nương dâu
Những dòng sông con từng đi xúc tép
Con hãy giữ nết quê thuần phác
Để mai này cho em Cám còn theo.

Còn người đời phán xử đến đâu
Dì xin nhận về mình đến đó
Chỉ có con là người hiểu rõ
Dì có là bánh đúc không xương?

Hồng Oanh

Tình yêu của mẹ tỏa sáng trong đêm trường

Phố phường đêm tập nập bước chân qua
Bao trẻ nhỏ tung tăng nơi góc phố
Áo váy rạng ngời niềm vui tuổi nhỏ
Bên MẸ cha ríu rít chuyện trò.

Biết bao nhiêu xe máy, ô tô
Chờ đón sẵn các con rạng rỡ
Sao góc kia, nơi con phố nhỏ
Thiếu phụ buồn lê bước đêm khuya?

Một đứa con thơ đã ngủ say sưa
Trên tay MẸ sao lòng đau xót thế!
Một mình bước, sầu trong hơi thở khẽ
Hành lí nặng vai lê bước suốt đêm dài.

đêm khuya
Ảnh: Thơ văn Yên Sơn

Chỉ biết lặng nhìn, lặng thấu nỗi đắng cay
Người MẸ ấy và đứa con thơ ấy
Ôi, cuộc đời sao chua cay đến vậy,
Những khoảng cách không tên tê tái nỗi lòng?

Có chỗ nào cho họ dừng chân không?
Người MẸ trẻ chỉ mang theo chiếc ghế
Chốn vỉa hè nhiều hiểm nguy đến thế
Họ làm sao qua nổi những đêm dài?

Người MẸ vẫn đi, nặng trĩu trên vai
Bao hành lí, nỗi buồn đau, suy nghĩ
Sao vòng tay vẫn dịu dàng đến thế
Để con thơ cứ say giấc đêm nồng.

viên mãn

Dù bước qua mà mắt mãi ngóng trông
Hình dáng ấy cứ nhòa dần bóng tối
Người MẸ trẻ sẽ kìm lòng sao nổi
Khi bao gia đình hạnh phúc cứ đi quanh?

Biết nói gì trước số phận mong manh
Nỗi xa xót chợt nồng cay khóe mắt
Đêm vẫn phủ một màn đen dày đặc
Thăm thẳm khôn cùng như một nỗi đau riêng.

Thôi, hãy làm ngơ và mạnh mẽ lên
Cứ kiêu hãnh bước qua nơi ấy nhé!
Cuộc đời vốn vẫn luôn luôn như thế
Kẻ khóc người cười, kẻ khó người sang….

Dù đêm có dài, bóng tối có tràn lan
Thì ánh sáng bình minh sẽ đến
Nên hãy vững tin giữ vòng tay trìu mến
Cho con thơ đêm say giấc an lành.

Hà Nội, đêm 01/06/2011,

(d.m.h)

Mẹ ước

Giá mà mẹ bắt được rồng
Làm cho con cả cỗ lòng con ăn
Mẹ mơ luộc chín được trăng
Rau tập tàng nấu cua canh con dùng

Trứng trâu mà có trên rừng
Mẹ lặn mẹ lội mẹ lùng khắp non
Nhà mình khoai cõng lưng cơm
No ít hơn đói nhưng đơm thật thà

Tép tôm thay lợn thế gà
Rau dưa mắm muối cửa nhà ấm yên
Mẹ dù chẳng kiếm nhiều tiền
Thì vẫn cai sữa buồn phiền cho con…

Nguyễn Quốc Văn

Mẹ của con

Hôm nay bố cưới vợ
Mở tiệc ngay gần nhà
Trong dập dìu tiếng nhạc
Ngoài sân là xe hoa.

Mẹ vờ quên không nhắc
Để con đỡ bồn chồn
Nhưng có gì rất lạ
Làm con lo lắng hơn.

Ra chơi con tìm mẹ
Chạy vòng quanh sân trường
Trống hết giờ vừa điểm
Con chạy… nhìn đến thương…

“Mẹ ơi con nhớ mẹ
Trưa mẹ cho con về
Con hứa không hư nữa
Có con mẹ vui hơn…”

Cảm ơn con của mẹ
Có con, mẹ vui rồi
Những gì thuộc dĩ vãng
Mẹ sẽ nhanh quên thôi.

Mẹ con mình chúc bố
Tìm được hạnh phúc vàng
Bên cạnh cô vợ trẻ
Tương lai rộng thênh thang.

Mong bố đừng như trước
Lại khổ con người ta
Đau lòng nhất mẹ cha
Bậc sinh thành, dưỡng dục.

Quả ngọt là hạnh phúc
Dành cho người nâng niu
Chăm sóc và vun xới
Mỗi sớm, lại mỗi chiều…

Con vui vì có mẹ
Mẹ sống nhờ có con
Mẹ vượt bao kiếp nạn
Nhờ con tạo xoay tròn.

Mong manh không dễ vỡ
Bé nhỏ mà kiên cường
Mẹ của con mãi thế
Luôn ngập tràn yêu thương…

Bùi Thái Phúc

Lời ca về mẹ

con dê

Ở nơi nào hun hút dãy Hoàng Liên
Con có thấu nỗi cồn cào của mẹ
Hãy chân cứng đá mềm con nhé!
Mẹ nghiêng vầng trăng dõi đợi bóng con về…

Trên đỉnh núi kia có chú dê con nép mình bên sườn mẹ
Gió hú doạ không át được lời mẹ ru rất khẽ
Hơi ấm nào bằng tình mẹ chở che…

Rồi một ngày kia chú dê núi cất tiếng hát thi cùng gió
Đem bước chân thi với những nẻo đường muôn trùng để ngỏ
Sức trẻ tung hoành, khát vọng nào vơi

Ngày thả ngày trôi
sương thoảng lưng trời
miền hoang vời vợi
Mẹ mãi ngóng tìm
tím
hút
ngàn
non…

Còn con,
Con sợ một ngày kia chú dê núi trở về triền quê mẹ
Ngơ ngác kiếm tìm
bóng
mẹ
trong
trăng…!

Và Dê Núi:

Tôi là con dê lạc bước đi hoang
Khát sữa mẹ ngay từ khi rời mẹ
Chân chưa cứng, đá chẳng mềm khi còn tấm bé
Núi vỉa đá tai mèo hun hút đỉnh Hoàng Liên…

Tôi là con dê lạc bước đi hoang
Nhớ dáng mẹ ngay từ khi còn mẹ
Ăn gió uống trăng chưa lần rơi lệ
Mật đắng tận gầm chân tự chữa vết thương đời…

Tôi là con dê lạc bước đi hoang
Đứng giữa núi đồi tự do cất lời ca về mẹ
Mặc đá lẹm dưới chân, nhớ chờ con mẹ nhé
Dê núi sẽ về bên mẹ, mẹ ơi!

Nguyên Minh

Tiếng chuông chùa

tiếng chuông chùa

Có những áng mây hồng
Bồng bềnh trên đỉnh núi
Đàn chim bay về tổ
Là cuối trời ở đây

Cuối trời mây lãng đãng
Xa tít trên đồi thông
Có những tia nắng nhạt
Nhìn đắm say lạ lùng

Dòng sông như dải lụa
Mặt trời in cuối trời
Tiếng chuông chùa thong thả
Như thu vào không trung

Quê mẹ, nhớ mênh mông
Cuối trời xa tít tắp.

Hậu Kiêm

Dòng thơ bé xíu cho con

dòng thơ bé xíu cho con

Chưa kịp viết cho con
Những dòng thơ bé xíu
Dù vậy con vẫn hiểu
Lòng mẹ chẳng vô tình

Lòng mẹ luôn đinh ninh
Một tình yêu trọn vẹn
Con như là điểm hẹn
Của muôn ánh bình minh

Làn môi hồng thật xinh
Mắt đen tròn lấp lánh
Con như được chắp cánh
Với thiên thần bay lên

Mẹ băn khoăn từng đêm
Lo cho con giấc ngủ
Mẹ chăm chút từng ngày
Cho chồi non hé nụ

Nguyệt Anh

Con da diết nỗi nhớ thương

chuông chùa quê mẹ

Chuông chùa trong trẻo ngân bốn phương
Đất rộng, trời cao – chốn vô thường
Quê mẹ thanh bình, đồng xanh thắm
Lòng con da diết  nỗi nhớ thương

Mang theo thương nhớ vạn dặm đường
Vô tận thời gian lặng nghĩa ân
Chín tầng tháp cao dường ngóng đợi
Chuông chùa  văng vẳng nâng bước chân.

Trường Giang

Cha cõng con

cha cõng con

Mới chỉ hôm nào, đã quá xa
Ầu ơ tiếng mẹ ru chiều vắng
Qua đê cha cõng chờ sóng lặng
Chuyện ngày xưa gió thoảng sau hè

Ghi hoài ngày ấy bến sông quê
Chuyến đò mẹ cho con ngụm nước
Ngụm nước cả đời không quên được
Khát qua đi nỗi nhớ giữ trong lòng!

Quê mình đất lạnh những mùa đông
Chiếc áo tơi rách cha khoác vội
Nâu sòng áo mỏng ruộng mẹ lội
Mưa trắng trời cha khuất nẻo xa…

Thằng nhỏ nhà nghèo chốn phồn hoa
Tìm ánh sáng giữa trùng khơi bão tố
Nước mắt chan cơm cùng nắng gió
Tóc đang xanh bỗng bạc trắng nỗi buồn!

Đêm dài giấc ngủ cứ rưng rưng
Mong tiếng mẹ ru, thèm hơi cha nồng ấm
Khắc khoải âu lo đường vạn dặm
Nhớ mãi chuyến đò xa tắp mờ

Trường Kiên

Phận má hồng lấy chồng xa

Mẹ ơi con đã về đây
Được ôm lại đôi vai gầy của mẹ
Được nũng nịu như hồi con nhỏ bé
Trong yên bình bên mẹ, mẹ ơi!

Tháng năm trôi làm tóc mẹ bạc rồi
Từng từng sợi pha sương màu trắng xoá
Mắt ngấn lệ khi nhổ từng sợi bạc
Thương mẹ nhiều, lòng nghèn nghẹn bâng khuâng

Không nghĩ nhiều sao lòng cứ trào dâng
Miền ký ức ùa về đan xen mãi
Tuổi thơ ơi có bao giờ trở lại?
Tôi nhỏ dần, rồi tóc mẹ lại xanh …

Ảnh: Facebook.com

Mẹ chờ tôi về cùng gói bánh, cùng ăn
Thương quê nghèo, bếp hồng lên sớm tối
Tôi luộc bánh, đôi chân trần tất tả
Mẹ tôi cười: “mày đúng thật bé con”

Tôi cười giòn đùa lại mẹ của tôi:
“Con đã lớn, đã có chồng rồi đấy”
“Đã có con; cháu để bà bồng bế”
“Không thể nào còn nhỏ bé nữa đâu”….

Ảnh: Facebook.com

Tôi chào mẹ trong nặng trĩu u sầu:
“Con phải về bên chồng, bên con nhỏ”
Phận má hồng lấy chồng xa là thế
Thương mẹ nhiều nhưng đâu dễ về thăm…

Vũ Trung

Cõng em đi tìm con chữ

cõng em

Em đi tìm con chữ
Cõng em trên lưng mình
Thằng bé say sưa ngủ
Quên đất trời xung quanh

Con chữ và đứa em
Lấy sức đâu mà gánh
Vi vu tiếng gió rừng
Chim dang rộng đôi cánh

Em học đuổi cái nghèo
Em học đuổi cái đói
Tương lai bớt nhọc nhằn
Trái tim đỡ đau nhói

Trông dáng em nhỏ bé
Những việc quá sức mình
Con chữ cùng cõng em
Sức đâu mà gồng gánh?

Chặng đường dài phía trước
Cần góp sức chung tay
Để em còn tiến bước
Một chân trời ngày mai

Nguyễn Thị Năm

Thơ Gửi Cha

cha và con
Ảnh: gioitresaigon.net

Chưa một vần thơ viết trọn cho cha,
Bởi cay đắng chực trào lên đầu bút.
Hạnh phúc trong tay con bay vụt,
Để thẫn thờ con nắm mãi hư hao.

Giờ này cha đang ở chốn nao?
Xa xăm lắm, con nào đâu thấy được
Nước mắt rơi vào tim con nhói buốt
Bao năm rồi vẫn nguyên vẹn niềm đau.

Một đời cha sương gió dãi dầu
Vai áo bạc nuôi hồn con xanh lại
Tuổi thơ bên cha thần tiên biết mấy
Gieo hạt mầm những ước vọng trong con!

Theo thời gian nay con đã lớn khôn
Hồn chới với không có cha bên cạnh
Nỗi nhớ cồn cào ùa về trong đêm lạnh
Kéo cơn mê về con gặp lại cha yêu.

Nỗi đau nào con đã cố chôn sâu
Lại nhói buốt nghẹn ngào tiếng nấc
Lời yêu thương chưa một lần nói được
Con gói vào gửi gió đến bên cha.

Đêm dẫn con vào miền kí ức đã qua
Nước mắt nhòe trên vần thơ vụng dại
Cha có hay chăng- nơi chốn xa xăm ấy
Tiếng yêu thương con gọi xé lòng?

HN,1h59’ 30/8/2011

(d.m.h)

Nỗi niềm ngày Vu Lan: nhớ cha đã đi xa

vu lan nhớ cha

Từ ngày ấy, cha đã “đi xa”
Con thương hơn những người già xung quanh
Thương người ngay thẳng hiền lành
Thương người minh mẫn tinh anh hơn người
Thương người móm mém miệng cười
Thương người đôi mắt sáng ngời yêu thương
Thương nhiều, thương lắm là thương!
Thấy hình ảnh bố trên đường con đi.

Phương trời thăm thẳm nào kia
Có đôi mắt bố dõi về chúng con.

Bùi Thị Biên Linh.

Thương mẹ

còng lưng

Con về lặng gió, chiều rơi
Phơ phơ tóc mẹ trắng trời nắng mưa
Con về nhớ buổi cày bừa
Còng lưng mẹ cấy, bóng trưa tảo tần.

Trăng xưa còn sáng sân đình
Hàng cau thêm đốt cho mình lạ quen
Xóm Chùa giờ chẳng gặp em
Mơ đôi tay dẻo hái sen thuở nào.

Xa bao mùa mận, mùa đào
Bãi còn bồi lở, sông nào chẳng đau
Ước dài rộng đến mai sau
Con về mẹ vẫn đỏ au miếng trầu

Sao Khang

Lòng mẹ

lòng mẹ

Con đã viết ngàn lời thơ
Chưa có lời thơ nào viết hay về mẹ
Tình mẹ bao dung quá!
Lời thơ nào thăng hoa?

Con đã cất ngàn lời ca
Chưa có lời ca nào hát hay về mẹ
Lòng mẹ mênh mông thế
Lời ca nào âm vang!

Năm tháng thơ ấu con đã từng rời xa
Chưa tháng năm nào con lớn khôn trong tuổi mẹ
Tuổi mẹ sâu xa thế
Thời gian nào đếm đo !

Bao nỗi gian khó con đã từng trải qua
Chưa nỗi gian khó nào lớn hơn đời mẹ
Đời mẹ gian nan thế
Thành công nào vượt qua !

Con vẫn công tác ở tận miền xa
Chưa phút giây nào con thấy không gần mẹ
Hình mẹ thân thương thế
Núi sông nào cách ngăn!…

Duy Tú

Về thôi em…

Hãy trở về với mẹ thôi em,
Mâm cơm chiều còn chừa đôi bát đũa
Khói bếp cay nhưng bát canh cua ngọt quá
Vị mồng tơi, rau rút, khoai lang.

Hãy trở về bên mẹ thôi em
Biết bao đêm cha khêu đèn trăn trở
Nỗi biệt li chưa một lần cha nói “nhớ”
Tâm sự đem gửi vào những vết chai tay.

Hãy trở về bên mẹ ngủ một đêm
Để sáng dậy em thêm yêu ngày tháng
Yêu khung cửa đón bình minh ló rạng.
Vứt đi rồi tấm áo vương bụi bao năm.

Nơi ấy, mỗi ngày mẹ vẫn chờ trông
Một buổi sớm, hôm nao trời đẹp quá
Dáng em về ngây thơ như cỏ lạ
Bình yên rồi, nước mắt em khô.

A Châu

Gia đình hòa thuận

Nếu mà biết nhẫn nhịn nhau
Gia đình hoà thuận nhịp cầu yêu thương
Cho dù vạn lý thập phương
Gia đình sum họp, vạn đường như mơ

Tiếng cười, con trẻ bé thơ
Bên cha bên mẹ một bờ yên vui
Chữ nhẫn số một người ơi
Cho nhau cuộc sống thảnh thơi nghĩa tình

Cho con cho cả đôi mình
Cho nhau hạnh phúc hoà bình muôn năm!

 

Quan Trần

Ngoại à!

ngoại à

Xưa phố xá chẳng hề tấp nập
Những thôn nghèo lối ngập cỏ hoa
Dân quê chất phác thật thà
Xóm làng đùm bọc nhà nhà mến nhau.

Trước sân có hàng cau thẳng tắp
Một vuông sân ngăn nắp gọn gàng
Những cô thôn nữ đoan trang
Nói cười nhỏ nhẹ dịu dàng làm sao!

ngoại à
Những cô thôn nữ đoan trang. Nói cười nhỏ nhẹ dịu dàng làm sao! (Ảnh: flickr.com)

Đêm yên ả ngọt ngào hương bưởi
Tiếng dế kêu bên lối đi mòn
Ngoại ngồi giữa đám cháu con
Đèn dầu thắp sáng dạy toàn điều hay..

Nhân Lễ Nghĩa… điều này phải nhớ
Sống cho đáng sống ở trên đời
Đừng ganh tỵ với dối người
Giữ tâm trong sạch một đời… nhớ nha!
Ngoại giờ xa thật là xa
Con vừa đắc Pháp.. ngoại à.. đừng lo!

Kim Thoa

Xem thêm:

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây