Những bài thơ hay nhất về tình yêu quê hương, đất nước

1
79

Chẳng đâu bằng ở quê hương

Chẳng đâu bằng ở quê hương
Cò bay thẳng cánh, khói vương sớm chiều
Thênh thang no gió cánh diều
Đường làng chân sáo phiêu diêu thoả lòng.

Lửng lơ xuôi ngược dòng sông
Bên kia trải thảm cánh đồng lúa xanh
Trời trong, không khí trong lành
Vài cây cổ thụ vươn cành non tơ.

Bình minh còn đọng sương mờ
Trên búp cỏ mũm ngu ngơ mắt tròn
Chim gọi bạn- hót véo von
Kìa bầy con nít lon ton nô đùa.

Xa xa thấp thoáng mái chùa
Khuất sau cây lá, bốn mùa ngát hương
Luôn mộc mạc, rất thân thương
Ép trong tiềm thức: quê hương đậm đà.

Ảnh: Twitter
Ảnh: Twitter

Thanh Bình

Em có về Bắc Ninh, nơi xanh ngát làn dân ca Quan Họ

Em có về Bắc Ninh quê anh
Xanh xanh ngát làn dân ca Quan Họ
Đêm sông cầu, trăng sáng soi ai đó
Thả câu thơ, ngồi tựa mạn thuyền

Em có về Bắc Ninh vào dịp hội Lim
Nhộn nhịp liền anh rủ nhau đi hội
Khăn xếp, áo the lòng anh mong đợi
Chút duyên thầm sau vành nón em đeo

quan họ

Về Bắc Ninh em sẽ vấn vương theo
Câu hát giao duyên liền anh bỏ ngỏ
Trầu cánh phượng liền chị như chứng tỏ
Chút duyên thầm trong cánh phượng lả lơi

Về Bắc Ninh em sẽ thấy chơi vơi
Say một chút của tình người quan họ
Say câu hát mượt mà, quyến rũ
Lúc hội tan, quyến luyến chẳng muốn về

quan họ

Về Bắc Ninh em sẽ được thoả thê
Chiêm ngưỡng tranh Đông Hồ có từ xưa ấy
Quần thể tâm linh , em chưa từng thấy
Đến một lần rồi em sẽ thấy mến yêu

Về Bắc Ninh……

Nguyễn Thanh Sơn

Đường lau trắng

Lau nhấp nhô đường về đền Công*
Lau trắng biển, biển trắng lau xô dạt
Sỏi chân đồi như ướt như khô
Trôi lững thững màu mây nghìn năm trước…

Ai là thù, ai là bạn người ơi
Mũi kiếm, đường tên phía nào oan nghiệt
Lông ngỗng bay, lông ngỗng bay tan tác
Hóa hoa lau trắng toát bên đường

Trắng mây, trắng sóng, trắng lau ngàn
Bến Hải, đèo Ngang ròng ròng nhát cắt
Lông ngỗng rải suốt chiều dài đất nước
Soi lối về cho bao cuộc chia ly.

Duy Thông

*Đền Công (Nghệ An) thờ Mỵ Châu.

Tiếng chuông quê hương

Chiều nay vẫn tiếng chuông chùa
Boong… boong… ngân vọng vang đưa một vùng
Tình quê tha thiết mặn nồng
Xôn xao người ở, thấm lòng người đi

tiếng chuông

Đường làng, giếng nước, bờ tre
Tiếng chuông vang vọng hồn quê ngời ngời
Tháng năm lận đận chân trời
Tiếng chuông theo suốt cuộc đời biệt ly

Nay lần chuông vọng trở về
Boong… boong… thổn thức tình quê ứ trào.

Cao Tuế

Nhớ mãi Bù Đăng

Bù Đăng gặp gỡ buổi đầu
Ra về nhớ mãi sắc màu cao nguyên
Những con đường đỏ khắp miền
Nắng thì mù bụi mưa liền dính chân

Rừng xanh khoe sắc phong lan
Cao su thẳng đứng bạt ngàn khắp nơi
Cà phê thơm ngát lưng đồi
Măng khô mềm ngọt lòng người khó quên

Ai ơi đến hẹn lại lên!
Bù Đăng còn mãi tình duyên thắm nồng

Vũ Hải

Muôn màu Sa Pa

Sương sớm phủ Sa Pa
Trưa nắngvàng rót mật
Mây chiều ôm đỉnh xa
Đêm lạnh se trời đất…

Ngẩn ngơ ngắm Thác Bạc
Thung hoa trải như mây
Su su ngàn đồi núi
‘Sán lùng’ nghiêng trời say

sa pa

Chợ tình phiên hôm nay
Thổ cẩm muôn màu áo
Ngôn ngữ đủ Đông Tây
Hòa tiếng khèn, tiếng sáo

Phố đêm đuốc mờ ảo
Sương khuya che nụ hôn
Bản xôn xao gà gáy
Trăng mờ lặn đầu non.

Minh Trí

Chiều mưa Nha Trang

Lạnh lùng chiều mưa Nha Trang
Mưa dai bong bóng, mưa loang thân dừa
Biển trần vai gánh gió mưa
Long đong hồn cát cuối mùa chưa yên!

Đã đâu lỗi hẹn cùng thuyền
Câu thơ mắc lụt nằm nghiêng góc trời
Ngọn đèn ngày rạng, đêm khơi
Ánh vàng ô cửa, gió rơi trước thềm.

nha trang

Hoa cây náng nở trắng đêm
Cơn mưa dan díu ai quên lối về
Biển buồn thức suốt canh khuya
Cách nhau một khoảng mà chia nỗi niềm.

Phải duyên nên mới đến tìm
Vượt ngàn cây số lặng im như chờ
Nha Trang mưa đến bất ngờ
Câu thơ tìm thấy bên bờ biển xanh.

Sao Khang

Quê tôi giờ đã khác rồi

Miền quê giờ đã khác rồi
Bây giờ vắng tiếng mẹ ru thanh bình.
Ở nơi bến nước sân đình
Nhưng không thấy bóng trúc xinh đợi người.

Bây giờ ở giữa làng tôi
Tàu xe qua lại, ngược xuôi đi về.
Bây giờ đi tìm chốn quê
Vắng hoa xoan tím bờ tre cuối làng.

tình quê

Tình quê đâu hết xốn xang
Dưới màu nắng nhuộm gần xa đồng vàng
Bây giờ làng cũng khác xưa
Nắng thì nắng lắm, mưa thì mưa ghê

Chỉ còn quê cũ tôi yêu
Trong tiếng mẹ sớm sáng chiều ru nôi.
Tôi về quê cũ của tôi
Tìm trong ngõ phố… làng tôi nhớ về.

tình quê

Nghiêm Hằng

Chiều lênh đênh

Con sóng chao cửa biển
Cánh buồm chiều lênh đênh
Rừng thông xanh Nhật Lệ
Níu chiều về trăng lên.

Xôn xao kìa con sóng
Ru mãi mùa trăng vàng
Anh đi chiều xa vắng
Cánh buồm buồn rẽ ngang

Nhật Lệ

Anh đi anh có nhớ
Rừng thông xanh chiều quê
Nghe mặn mòi hơi thở
Sóng biển xô vỗ về.

cánh chim bay

Gió chao nghiêng cửa biển
Trăng ngấn buồn nhớ anh
Em như trăng Nhật Lệ
Sương ướt rừng thông xanh.

Nghiêm Hằng

Dạ khúc cho vầng trăng

Trăng non ngoài cửa sổ
Mảnh mai như lá lúa
Thổi nhẹ thôi là bay

Con ơi ngủ cho say
Để trăng thành chiếc lược
Chải nhẹ lên mái tóc
Để trăng thành lưỡi cày
Rạch bầu trời khuya nay

trăng non

Trăng thấp thoáng cành cây
Tìm con ngoài cửa sổ
Cửa nhà mình bé quá
Trăng lặn trước mọi nhà

Vai mẹ thành võng đưa
Theo con vào giấc ngủ
Trăng thành con thuyền nhỏ
Đến bến bờ tình yêu…

Duy Thông

Mùa lúa chín

Cái màu nắng của đất trời
Màu bông lúa chín tháng mười tháng năm
Cái màu tím biếc hoàng hôn
Cái màu nâu của cánh buồm xa xa

đất trời

Đã từ nét bút hiện ra
Giữa bao màu vẽ, nước và tay em
Một mùa lúa hiện dần lên
Buổi bình minh, lũy tre thêm vỗ về

Miệt mài với những đam mê
Từ tay em, những miền quê thêm giàu.

Lâm Bằng

Chiêm Hóa ơi

Sông Gâm theo hướng bắc nam
Mắt người Chiêm Hóa chảy ngang mi thề
Mắt người chưa liếc dọc ngang
Mắt người nhìn thẳng đã an lòng người
Mắt người lúng liếng nụ cười
Mắt người đủ níu giữ mười kiếp yêu

Mắt như là mắt của chiều
Mắt như là mắt của điều thẳng ngay
Mắt như là mắt đắm say
Mắt như là mắt của ngày phố Chiêm

Mắt người nhắm mắt thành đêm
Mắt người mở mắt thành miền yêu thương
Mắt nhìn xa sáng rõ đường
Mắt nhìn gần biết phố phường, làng quê

Vĩnh Lộc ơi, mắt tình si
Mắt cây đàn tính mở vì lời yêu
Mắt sông Gâm biếc bao nhiêu
Mắt non nước mãi làm xiêu hồn rừng…

Nguyễn Quốc Văn

Quê hương là chốn nghỉ

 

Quê hương
Quê hương chốn nghỉ, chính là đây…

Giữa hồ một đóa sen hồng nhạt
Thì thào cơn gió, sóng lao xao
Có chú cá nhỏ đuôi quẫy nhẹ
Tô thắm trời xanh tiếng dạt dào

Thiếu nữ cười duyên bên khóm trúc
Áo dài trong nắng dáng lung linh
Khẽ nhún ngọc dung trời phiêu đãng
Ngàn năm vẫn mãi ánh bình minh

Quê hương
Áo dài trong trắng dáng lung linh…

Đồng quê hôm nay thanh bình quá
Không có loạn đả, không cười vui
Chỉ có trong tâm thanh thản lạ
Bình yên, hai chữ như thể thôi

Đời người trôi theo dòng cuộc sống
Nay đây mai đó nghìn đắng cay
Nếu có một ngày lòng trống rỗng
Quê hương chốn nghỉ, chính là đây

Nam Minh

Chiều và tìm…

Chiều vẩn đục về đâu trên mọi ngả
Gió hoang vu u ẩn trốn nơi nào?
Làng quê cũ khói rơm mùi dang dở
Bỗng lạc mình giữa thực với chiêm bao

Ta đi tìm nắng những ngày hè
Để hong khô một tâm hồn ẩm mốc
Chạy vào cơn mơ trong những đêm trường khô khốc

Tìm quên

Men say, con chữ dưới chân đèn
Bài thơ dang dở vẫn đi tìm lời kết
Biết bao kẻ dong chơi mỏi mệt
Tìm nơi đâu một mái lá đêm mưa?

Nhưng

Ngày sắp tắt, nắng đã thưa
Tâm hồn cũ vẫn nguyên màu cũ kĩ
Nỗi đau đuổi ta ra khỏi cơn mộng mị

Chẳng được quên

Câu thơ, con chữ vẫn y nguyên
Bao ý lạ vừa kịp lên đã chết
Cơn bão đêm qua cuốn hết
Mái lá đơn sơ cuối cùng
Kẻ lữ khách lạc mình giữa đêm không
Vẫn hoang hoải đi tìm….

A Châu

Xem thêm:

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây